
Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2009
Chúc mọi người năm mới nhiều niềm vui và hạnh phúc!

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2008
Không đề, December 24, 2008
Vậy mà hôm nay mới thực hiện lời hứa. Đúng là 'mai dài hơn thuổng'. Các cụ dạy cấm có sai.
Đã thế, đây lại là một entry rỗng phèo. Đúng là lừa đảo bà con. Mong được đại xá. Chung quy chỉ tại dạo này bận rộn quá. 2 tuần nay vất vả vô cùng vì chuyển từ nấu 1 bữa ăn lên 3 bữa/một ngày. Ối giời ơi. Đành tự an ủi 'lao động là vinh quang'.
Ôi giời buồn ngủ.
Khò khò, tui ngủ rùi. Đấy, ngáy đấy.
Hẹn gặp lại ngày mốt. (Lần này thì chắc không có câu châm ngôn nào vần rồi vì các cụ chưa kịp nghĩ đến 'ngày mốt'. Haha). Yên tâm ngủ rùi.
Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2008
Có - Không - Không - Có, December 14, 2008
Một tuần rồi thật long đong,
Đến mai gặp lại anh đong cho đầy,
Đâu cần có cả trời mây,
Trời kia vẫn thắm những ngày xa nhau
(Chú thích: Không phải thơ của tớ nên nếu bà con thấy không hay thì đừng có chê tớ. Còn nếu bà con thấy hay thì tớ bật mí cho mà biết: Đấy là thơ của người ... quen của tớ đấy. kaka.)
Chờ đợi thật là đáng ghét. Thường thì đây là nhiệm vụ của ông Bụng Bự. Hôm nay mình lại phải làm việc này. Điên thật. Đã thế cũng để cho ông ấy chờ bằng đấy thời gian cho bõ tức.
Hẹn gặp lại ngày mai.
Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008
Kết thúc lớp học Tiếng Anh miễn phí, December 12, 2008
Lớp tiếng Anh này miễn phí vì các giáo viên dạy lớp mình cũng đồng thời đang trong một khóa đào tạo giáo viên tiếng Anh. Nôm na là lớp mình là lớp để họ thực tập dạy và thi lấy chứng chỉ dạy tiếng Anh. Năm sau, một số thầy cô đó sẽ sang Nhật dạy tiếng Anh suốt đời luôn. (Nghe như đi đày biệt xứ ấy. Ghê quá.Hic). Hôm nay là buổi kết thúc và nhận chứng chỉ, lại có cả tiệc ngọt nữa. Không khí rất vui và đầm ấm. (Mình cảm thấy thế có thể là vì cả trời mưa to bên ngoài lớp học nữa). Phải thừa nhận rằng, dù một vài thầy cô ngày đầu dạy hơi run, nhưng những ngày sau họ quen dần và dạy rất hay. Mình thấy hứng thú hơn nhiều với cái món tiếng Anh quái quỷ. Ngữ pháp được dạy ở lớp này thì không khó nhưng mình có thêm cơ hội luyện nghe, nói và học từ vựng tuyệt vời.
Mình đã bỏ cả ăn trưa ở nhà, mài răng để vào tiệc, vậy mà mải mê chụp ảnh quên cả ăn. Nghĩ lại thấy thật tiếc rẻ.

Mình chộp được gần đủ các thầy cô. Vẫn thiếu mất cô Kaye và Cô Verona.

Cả 10 thầy cô đây rồi.

Chụp cùng thầy Ron

Còn đây là cô Kaye

Từ trái qua phải: Cô Verona, Cô Monika, Thầy Wali, Cô Charllote

Thầy Luke (rất rất hài hước, rất tự tin và dạy rất hay) và Thầy Loyd
Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2008
Thiên đường dịu êm, October 11, 2008
Nhưng Adelaide thực sự là một thành phố đẹp như tranh mà mình đã từng gặp.
Adelaide - một vẻ đẹp thanh bình, hiền hòa như thể một người con gái đang dịu
dàng ấp ôm tất cả những gì tạo hóa và con người tạo ra trong thế giới này.
Có một điều rất lạ ở xứ sở này: Ở đây, con người không là cái gì ghê gớm cả. May
ra, mỗi một người cũng chỉ khiêm tốn kiếm được cho mình vị trí là 'một điểm
chấm nhỏ' trong không gian mà thôi. Không thể bon chen được với thiên nhiên
và khung cảnh nơi đây. Rất nhiều chấm nhỏ đứng cạnh nhau, nhưng đó lại
không phải chỉ có con người. Một chấm có thể là một người, một chấm khác có
thể là một người khác nhưng nhiều chấm thì chắc chắn không đơn giản chỉ là là
nhiều người đứng cạnh nhau. Sẽ có một chấm là một chú ngỗng trời đang khoái
chí gặm bánh mỳ mà lữ khách bên đường tung cho, một chấm là một chú vẹt
đang thơ thẩn bên bờ sông tìm đôi, vô số chấm khác là những bông hoa đủ màu
sắc, rồi cây to cây nhỏ, rồi sông nước, rồi những chiếc thuyền đạp vịt trên sông và
... tình yêu.
Vẻ đẹp của Adelaide có một sức mạnh diệu kỳ. Đẹp đến nỗi tất cả những ai biết
trân trọng, nâng niu và yêu thương cái đẹp sẽ không nỡ làm tổn thương người
con gái ấy. Và bởi vậy, một cách tự nhiên, họ trở thành những người gìn giữ cho
vẻ đẹp này, điều mà có thể chính họ sẽ không làm ở những nơi khác. Nghe có vẻ
chua xót. Nhưng đó là sự thật. Thiên nhiên nơi đây có một sức cảm hóa lạ lùng.
Phải chăng thiên nhiên nơi khác thì không? Không, không phải vậy, nơi nào
trên thế giới, thiên nhiên cũng đẹp. Nhưng đứng đằng sau mỗi vẻ đẹp ấy là con
người. Có những nơi, con người không chịu làm chấm nhỏ mà cứ vươn ra, tranh
giành chỗ riêng cho mình nhiều hơn, lớn hơn, quên đi sự nhường nhịn, vị tha.
Bời vậy mà thiên nhiên tủi hờn và già nua đi nhanh chóng còn con người thì
cũng nhanh chóng trở nên dữ tợn và kệch cỡm.
Vì thế, Adelaide quyến rũ và trói buộc hành động của người ta dễ dàng hơn.
Yêu.







Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2008
Mình thay dổi?

Không biết có phải thế không nhỉ? Chắc là đúng vậy. Mình lười đi nhiều. Đến cả ngày sinh nhật của ông xã Bụng Bự mà cũng không chịu viết blog. Nhưng mà cũng hay. Không viết đấy! Thay đổi đấy! Lấy luôn cái 'Lười đi đấy' làm quà tặng ông xã Bụng Bự đấy
Hay nhất là ông xã Bụng Bự lại thích món quà mới lạ này chứ! Đúng là vợ chồng nhà LƯỜI.
Dù sao cũng nên có một lời chúc dù hơi muộn mằn:
Chúc chồng yêu của vợ năm nay chăm ..... TẬP THỂ DỤC hơn
Và một số món quà hấp dẫn đặc biệt sẽ được chuyển trực tiếp đến tay chồng vào tháng 12 này. Chồng chịu khó thực hiện lời chúc của vợ đi để còn đủ sức mà 'nhận quà'. Hê hê.
Còn bây giờ, VỢ phải ... ngủ để còn lấy sức chuẩn bị quà cho CHỒNG. LƯỜI cả năm, cuối năm mới chịu CHĂM đây.
Thứ Bảy, 23 tháng 8, 2008
Entry for August 23, 2008
'Hôm nay là cái ngày gì không biết chứ????? sao mà buồn thế nhỉ?
sao mà bực thế nhỉ?
sao mà thất vọng quá thế?
sao mà điên quá đi thôi ?
sao mà muốn khóc quá?
... Ơ nhưng mà khóc vì cái gì? vì một niềm tin bị xúc phạm hay niềm tin đó bị lừa dối. Chả đáng phải khóc đâu nhỉ? vì tất cả những điều đó rồi sẽ đến và ta không thể ngăn nó đến được; hoặc có chăng chỉ là đến muộn một chút mà thôi. Và tất cả những lời nói đó, lời hứa đó chỉ là nguỵ biện cho những hành động thất tín của mình mà thôi.
Thật là sai lầm khi mà ta đặt niềm tin quá lớn vào mi, mi thật sự chả cố gắng gì hết. Và rồi ta lại tự trách mình sao lại đi đặt niềm tin quá lớn như thế vào mi chứ? ta đi hy vọng vào một cái gì vô vọng chứ? thật là ngốc quá, ngu ngơ quá. Đã tỉnh chưa đó!!!!!!!!!!
Khi niềm tin bị đánh cắp, bị xúc phạm thì ta nên cắt bỏ cái thứ niềm tin đó, vì nó không thể chữa được nữa. Nó như một cái u nhọt bị ung thư vậy; nếu không cắt bỏ thì sẽ làm ta đau âm ỉ rất lâu hoặc cả đời; và vì thế thà đau một lần đến điếng người rồi tẩm bổ còn hơn là ta đau cả một đời vì một thứ không đáng đó.'
(Copy từ blog Lan Anh Tuong - Cảm ơn Tường Anh nhé.).
Mình thích cái entry này nên copy lại vì mình cũng 'hay chạm trán' với tình cảnh này.
Mọi người sống quanh mình đều đã thay đổi. Chỉ có mình đứng lại và liên tiếp hứng trọn những cơn shock. Nhưng dù sao cũng phải cảm ơn những người đã gây shock cho mình chứ vì họ giúp mình nhận ra nhiều điều quan trọng hơn ở cuộc sống mà đáng được mình dành thời gian và công sức hơn.