Thứ Tư, 5 tháng 3, 2008

Ngay dau tien di hoc March 05, 2008




Mình bắt đầu học từ hôm qua, nhưng shock quá nên hôm nay mới viết lên blog.
Mình không khác gì học sinh lớp 1. Lớ nga lớ ngớ.
Với mỗi một môn học:
- Sinh viên phải đăng ký 1 lecture và 1 tutorial trong một danh sách các lecture va tutorial khác nhau về thời gian. Sinh viên có thể chọn lớp nào có thời gian phù hợp với mình nhất.
Kỳ này mình chỉ phải học có 2 môn/12 môn (6 kỳ). Mình đã chọn một thời khóa biểu mà mình sẽ chỉ phải đến trường 2 ngày thứ 3 (2 tutorials + 1 lecture), thứ 4 (1 lecture). Những ngày còn lại hoạt động tự do.
- Ở đây tutorial (giờ thảo luận, làm việc với trợ giảng) quan trọng hơn cả lecture (bài giảng chính thức của giảng viên: chỉ có giảng viên nói. sinh viên hầu như chỉ ngồi nghe). Sinh viên có thể dự lecture hoặc xem lại video trên trang web của môn học, hoặc dự lecture của cùng môn học đó vào thời gian khác, nhưng sinh viên không được vắng quá 25% số giờ của 1 tutorials.
- Một môn học có tối thiểu 2 bài tập phải làm: một bài luận (1500 từ, khoảng 10-15% số điểm), một bài nghiên cứu tình huống thực tế (Case study Assignment, khoảng 30%) và một bài thi.
- Các bài tập đều được nộp qua mạng để máy tính ghi lại đúng thời gian nộp. Nếu nộp muộn 1 ngày sẽ bị trừ 5% số điểm. Bài tập là do Trợ giảng của môn học chấm chứ không phải giảng viên chính của môn học chấm điểm.
- Các trợ giảng hầu như đều là những người đang làm việc trực tiếp trong lĩnh vực liên quan đến môn học, có thể ở một tổ chức khác. Họ phối hợp chặt chẽ với giảng viên về lịch trình giảng dạy, yêu cầu đầu ra của môn học, tiêu chí chấm điểm và nội dung môn học. Họ có trách nhiệm nhận xét, hỗ trợ sinh viên khi làm đề cương của bài luận, nhưng họ tuyệt đối không được đọc toàn văn bài luận trước khi sinh viên nộp.
- Sinh viên phải đọc tối thiểu 50 trang tài liệu/1 môn/1 tuần + chuẩn bị trả lời các câu hỏi trong sách giáo khoa để thảo luận trong các tutorial. Ngoài ra, trong quá trình đó, sinh viên thường xuyên phải đọc thêm tài liệu tham khảo để viết assignment.
- Các tài liệu thông tin tối thiểu của 1 môn học gồm:
+ Tài liệu thông tin về môn học (Course information booklet): yêu cầu đầu ra, lịch trình học, tiêu chí chấm điểm, hướng dẫn làm các assignment, các nguồn tài liệu tham khảo, địa chỉ liên hệ với giảng viên, trợ giảng môn học.
+ Hướng dẫn môn học (Study Guide): Tóm tắt những nội dung cốt lõi nhất của môn học -> tốt cho việc nắm kiến thức cơ bản và ôn thi của sinh viên.
+ Lịch trình làm việc cụ thể từng tuần (Study timetable): nhiệm vụ đọc tài liệu của sinh viên (sinh viên cần đọc chương nào, sách gì?), làm gì khác để chuẩn bị cho tuần tới.
+ Slide trình bày bài giảng của giảng viên (Lecture Presentation).
+ Những đường link hỗ trợ việc học tập của sinh viên.
Tất cả những tài liệu trên đều có trên trang web của từng môn học (Course home page). Một số nội dung quan trọng chỉ có sinh viên, giáo viên mới truy cập được (vì có tài khoàn trường cấp).
- Giảng viên đồng thời là điều phối viên của môn học (course co-ordinator), họ theo dõi toàn bộ quá trình diễn ra môn học trong một học kỳ: tổ chức các lớp học (số sinh viên, thời khóa biểu,..), giải đáp những nội dung liên quan đến môn học, quản lý và theo dõi phần thảo luận trực tuyến (discuss online) của sinh viên trên Course home page. Môn học nào cũng có phần này ->một cơ sở quan trọng để đánh giá sinh viên. Vì nhiều assignment được yêu cầu là gửi ý kiến cá nhân về một chủ để hoặc trả lời ý kiến của cá nhân khác (khoảng 1200 từ) trên discuss online chứ không viết ra giấy.
- Sinh viên có thể gửi mail hỏi giảng viên hoặc trợ giảng.
Nói chung, mọi thứ đều làm mình shock vì tính mới lạ và khoa học cũng như mức độ khó khăn để thích nghi cho một sinh viên quốc tế như mình. Trong một lecture, có hàng trăm sinh viên, rất đông sinh viên bản địa vì thế giảng viên nói rất nhanh. Mình nghe mà hãi!
Nhưng mà có hãi thì cũng phải cố thôi. Đi học thôi. BB blog. Mai lại viết tiếp.

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2008

March 04, 2008




Nhân sự kiện đánh máy được bằng tiếng Việt, mình lại ghé thăm blog. Lâu quá rồi, chắc blog của mình mốc lên mất. Lý do thật đơn giản, ngoài công việc ra, tối nào mình cũng được chat trực tiếp với anh Hải nên vừa không còn thời gian, vừa có bao nhiêu vui buồn anh ấy hứng trọn cả rồi. Thế là mình quên blog nửa tháng liền.

Anh à, hôm qua anh nhắc em viết blog đi. Hôm nay em viết ngay. Em đúng là vợ ngoan nhỉ.

Anh biết không, lúc nào anh cũng đem lại cho nhiều bất ngờ. Anh đã viết bao nhiêu thơ hay tặng em mỗi khi anh đi công tác, từ khi em xa nhà đi học. Hôm nay anh lại còn tặng quà 8/3 cho em sớm nữa:
"Trái tim em tan vỡ
Trái tim anh tan vỡ
Trái tim tràn nỗi nhớ
Chờ một mùa xuân sang"

Anh thân yêu, bao nhiêu tháng ngày yêu anh là bấy nhiêu thời gian em cảm nhận được những cung bậc khác nhau của cuộc sống. Với em, anh không bao giờ già, không bao giờ cũ cả. Anh vẫn luôn là anh, luôn như khi lần đầu mình gặp nhau.
Xa anh trong một thời gian dài quả là thử thách, khó khăn quá lớn đối với em. Em đã quen ngày nào cũng được nhìn thấy anh, được xem anh làm việc từ lúc thức giấc khi bình minh lên, được cau có la anh, giận anh một cách vu vơ. Khi còn ở nhà, hôm nào anh đi làm mà em không đi cùng em cứ thấy ấm ức trong lòng. Em tin em là người hạnh phúc. Bởi em luôn có anh dù ở đâu đi nữa. Anh hiện hữu trong cuộc sống của em mọi lúc, mọi nơi: cả trong công việc, trong những lo nghĩ thường nhật, trong những khó khăn, vui buồn, .v.v. Tất cả em đều có anh để chia sẻ, để làm chỗ dựa.
Cuộc sống có thể sẽ có nhiều khó khăn với cả hai đứa mình vì hình như, cả hai đứa mình đều có cái gì đó không bình thường anh nhỉ. Đôi khi, em cảm thấy mình lang thang lạc lõng giữa cuộc đời anh a. Em không biết đó có phải là số phận của em và của anh không nhưng em tin rằng, chúng mình đang tạo nên cuộc sống của mình và dù có nhiều thử thách, vợ chồng cũng sẽ cùng nhau vượt qua và sáng tạo nên một số phận chung. Số phận ấy không cô đơn, lẻ loi mà nó luôn mang tên haithu2000, phải không anh?
2 năm mình xa nhau, có thể sẽ rất nhanh vì anh luôn bận rộn với công việc ở trường còn em cũng thường bị đống bài tập đuổi sau lưng. Nhưng em tin rằng, đây sẽ là quãng thời gian mình không thể quên. Bởi có nó, mình hiểu rõ hơn giá trị của nhau trong cuộc sống này.
Ráng lên anh, hai đứa mình cùng cố gắng để "chờ một mùa xuân sang nhé". Không có anh bên cạnh, em phải gắng nhiều hơn. Không có em gần kề, anh cũng phải tự chăm sóc nhiều hơn, giúp mẹ nhiều việc nhà hơn.
Em nhớ anh nên viết vài dòng cho vơi nỗi nhớ.
Anh đừng cười em nhé.
Vì em cũng không chắc rằng những dòng này có làm vơi đi hay làm tăng thêm nỗi nhớ trong em.
Ngày mai em lại bắt đầu một ngày làm việc mới bình thường, và lại một ngày nữa tiếp tục nỗi nhớ anh da diết ....
......